Lâm Đồng – Ám ảnh tuổi thơ nheo nhóc, chị Mỹ quyết chỉ sinh hai con để nuôi dạy tốt, nhưng tai ương vẫn ập xuống khi chồng tai nạn, con trai ung thư.
Tháng trước, đang trong giờ học, Kim Gia Bảo, 13 tuổi, ở thôn Đức Long, xã Đắk Sắk bất ngờ lên cơn đau bụng quặn thắt. Đưa con từ bệnh viện huyện lên tuyến trên, chị Nguyễn Thị Mỹ chết lặng khi cầm tờ kết quả: Bảo mắc ung thư biểu mô tế bào gan.
Cậu học trò lớp 8 trường THCS Lê Hồng Phong buộc phải gác lại sách vở, bắt đầu những đợt truyền hóa chất dài ngày tại TP HCM.

Biến cố ập đến đúng lúc gia đình chị Mỹ kiệt quệ nhất. Tháng 4 vừa qua, anh Kim Văn Tư, chồng chị, bị tai nạn gãy chân, mất sức lao động. Vết thương của chồng chưa kịp lành, người vợ lại phải khăn gói đưa con đi viện. Mọi gánh nặng kinh tế đổ dồn lên vai người phụ nữ vốn mang trong mình bệnh tim.
Cuộc đời chị Mỹ là chuỗi ngày mưu sinh khắc nghiệt để chạy trốn cái nghèo. Sinh ra trong gia đình 8 anh chị em ở Nghệ An, chị nghỉ học từ lớp 3 vì nhà không đủ ăn. Năm 14 tuổi, chị vào Tây Nguyên làm thuê, vác trên vai những bao cà phê nặng 40-50 kg, hay lầm lũi dưới hầm sâu cõng gạch ngược lên mặt đất.
“Làm phu gạch, cuốc mướn quá sức từ nhỏ khiến người tôi mòn mỏi, đau yếu liên miên”, chị nói.
Năm 20 tuổi, chị ngất xỉu khi đang làm rẫy và được đưa vào trạm xá. Tại đây, chị gặp anh Tư, người đàn ông cũng đang điều trị gãy chân. Sự đồng cảm giữa hai con người nghèo khó đã gắn kết họ thành vợ chồng năm 2008.
Ám ảnh sự đông đúc, thiếu thốn của gia đình mình ngày xưa, chị Mỹ quyết định chỉ sinh hai con. Người mẹ nghèo hy vọng việc dừng lại ở hai đứa trẻ sẽ giúp vợ chồng chị đủ sức lo cho các con ăn học, để đời chúng không lặp lại cảnh thất học, cơ cực như đời mẹ.
Hai vợ chồng quanh năm “bán mặt cho đất” trên 5 sào rẫy và đi làm mướn, thu nhập bấp bênh theo vụ mùa cà phê. “Nghĩ đến việc hai đứa con được đi học đầy đủ là tôi quên hết ốm, mệt”, chị tâm sự.

Thế nhưng, số phận lại thử thách nghiệt ngã ước mơ giản dị ấy. Từ ngày Bảo đổ bệnh, chút tài sản ít ỏi tích cóp được cũng lần lượt ra đi. Hành trình chữa bệnh cho con là cuộc chiến quá sức với người mẹ ít chữ, chưa từng đi xa khỏi nương rẫy.
Chị nhớ mãi ngày đầu tiên đặt chân đến TP HCM sau chuyến xe dài từ 2h sáng. Ban đầu, chị đưa con đến Bệnh viện Ung bướu TP HCM. Có kết quả, bác sĩ chỉ định chuyển bé sang Bệnh viện Nhi đồng 2. Cầm giấy chuyển tuyến, người mẹ run rẩy đứng chôn chân giữa cổng viện, hoang mang tột độ giữa dòng người hối hả vì không biết cách đặt xe.
Đợt truyền hóa chất đầu tiên kéo dài 15 ngày là cơn ác mộng. Thuốc vào cơ thể khiến Bảo sốt li bì, nôn thốc tháo. Thương con, chị Mỹ thức trắng nhiều đêm liền, chỉ dám chợp mắt khi con đã ngủ say. Sau hai đợt truyền hóa chất, con sụt 6 kg, chị Mỹ cũng sụt 7 kg. Chị giấu kín bệnh tình, mong con vô tư, không lo âu về tương lai.
Bác sĩ thông báo chi phí dự kiến cho ca phẫu thuật và điều trị khoảng 30 triệu đồng – khoản tiền quá lớn so với khả năng của gia đình hiện tại. Ông Nguyễn Văn Phúc, Trưởng ban tự quản thôn Đức Long, xác nhận gia đình chị Mỹ thuộc diện khó khăn, chị thường xuyên đau ốm, nay con lại trọng bệnh nên kinh tế càng thêm kiệt quệ.
Giờ đây, người mẹ ấy chỉ mong có phép màu để con được trở về với nhịp sống thường ngày, viết tiếp giấc mơ đến trường còn dang dở.
Lâm Đồng – Trong căn bếp rộng chừng 10 m2 ở điểm trường 179, thầy Hoàng Văn Ngọc vừa đảo mẻ măng rừng, vừa nhắc hai đứa trẻ dọn mâm cơm chiều. Bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, Lý Văn Hoàng (10 tuổi) và Lý…
Hơn 700 học sinh xã Tìa Dình thoát cảnh học trong nhà gỗ tạm bợ khi dãy phòng học và khu vệ sinh mới được bàn giao, ngày 15/1. Công trình nằm trong khuôn viên Trường Phổ thông Dân tộc bán trú Tiểu học và…
Sân bê tông sạch sẽ cùng khu vệ sinh tự hoại khang trang khiến điểm trường Un Nình, xã Chiềng Khương (huyện Sông Mã cũ) bừng sáng không khí xuân những ngày giữa tháng 1. Sáng 16/1, niềm vui hiện rõ trên gương mặt của…
Lâm Đồng – Nghe tiếng gió rít qua khe vách ván gỗ, thầy Trần Phi Thế ra hiệu cho học trò lớp 5C ngồi xích lại gần nhau để giữ ấm trong lớp học nằm lọt thỏm giữa rừng. Thầy Thế, 35 tuổi, là giáo…
Đà Nẵng – Bị bỏ trong bụi rậm khi mới hơn một tuần tuổi, Trương Thị Bích Diễm khóc đến nổ hai con ngươi mắt. Nhưng số phận mù loà không ngăn được đam mê đàn hát của người phụ nữ mù. Sáng một ngày…
Cô Bích Ngân, 53 tuổi, công tác điểm trường biệt lập bản Aky giáp biên giới Việt – Lào, không chỉ dạy ở trường, mà còn đến từng nhà giúp các em đánh vần, ghép chữ. Để cải thiện điều kiện dạy và học tốt…