Quỹ Hy vọng - Hope Foundation

  • Giới thiệu
    • Tổng quan
    • Mục tiêu
    • Hội đồng quản lý
    • Ban cố vấn
    • Quyết định
    • Báo cáo kiểm toán
  • Chương trình
    • Ánh sáng học đường
    • Nâng bước em tới trường
    • Vệ sinh học đường
    • Mặt trời Hy vọng
    • Thư viện điện tử
    • Cùng đồng bào vượt lũ
    • Tết hy vọng
  • Danh sách đóng góp
  • Tin tức
  • Trang chủ
  • Hoạt động
  • Mặt trời Hy vọng
  • Tin tức
Thứ hai, 13/11/2023 | 08:56 GMT+7

Những ngày buồn của cậu bé mồ côi

TP HCM- Mỗi khi phải vào thuốc để chống lại bệnh ung thư, cậu bé 8 tuổi Đức Phú chỉ dám rên khẽ, nhất định không khóc bởi sợ mẹ biết lại buồn.

Người được cậu gọi mẹ là vợ cả của bố nhưng đã nuôi cậu từ khi mới ba ngày tuổi do mẹ đẻ bỏ đi biệt xứ. Từ khi phát hiện bị ung thư máu hai tháng trước, Đức Phú nằm viện nên ít khi được gặp mẹ. Người phụ nữ này ở nhà đi làm, hỗ trợ kinh phí điều trị, sinh hoạt em.

“Nhiều lúc thấy Phú ngồi thừ vì nhớ mẹ, thương lắm nhưng chẳng biết làm thế nào”, bà Nguyễn Thị Điệp, bà nội Phú, người đang chăm sóc cậu tại khoa Ung bướu, bệnh viện Nhi đồng 2, TP HCM chia sẻ.

Bà Nguyễn Thị Điệp bên cạnh cháu nội, Nguyễn Lâm Đức Phú tại khoa ung bướu, bệnh viện Nhi đồng 2, TP HCM, tháng 11/2023. Ảnh: Nhân vật cung cấp
Bà Nguyễn Thị Điệp bên cạnh cháu nội, Nguyễn Lâm Đức Phú tại khoa Ung bướu, bệnh viện Nhi đồng 2, TP HCM, tháng 11/2023. Ảnh: Nhân vật cung cấp

Hai tháng trước, tay chân của Đức Phú (ở xã Phú Xuân, huyện Nhà Bè) bỗng xuất hiện các hạch nhỏ kèm theo vết bầm tím không rõ nguyên nhân. Nghĩ cháu đùa nghịch, bà Điệp mua vài chai dầu gió bôi ngoài da với lời dặn bớt chạy nhảy.

Nhưng vài tuần trôi qua, vết bầm không những không tan mà mỗi khi đi học về Phú lại nằm vật ra giữa nhà thở dốc. Cậu bé được đưa đến bệnh viện xét nghiệm máu. Khi bác sĩ gọi người nhà vào nói chuyện riêng, mẹ và bà Điệp nghe như sét đánh ngang tai. Họ không biết bệnh bạch cầu cấp là gì nhưng hiểu “đã là ung thư thì chẳng bao giờ tốt lành”.

Hơn một năm trước, bố Phú qua đời vì bị một người ngáo đá đâm, để lại khoản nợ nửa tỷ đồng tiền viện phí. Nhà cũng chẳng còn gì vì những thứ giá trị đã bán hết. Thậm chí, bà Điệp phải bán rẻ mảnh đất dưới quê và không đủ trang trải, còn nợ lại 70 triệu đồng tiền ma chay cho con trai. Bà phải rời quê lên thành phố chăm cháu nội cùng con dâu.

Tưởng chừng nỗi đau của gia đình sẽ dừng lại ở đó. Nhưng căn bệnh ung thư máu của Phú một lần nữa khiến mọi người trong nhà chao đảo. “Mẹ nó khóc suốt, vừa nghĩ thương con, vừa lo tương lai của Phú chẳng biết sẽ đi về đâu”, bà Điệp chia sẻ.

Trước khi mắc bệnh, Phú là một cậu bé năng động, vẫn chạy nhảy, chơi đùa cùng hai anh trai. Nhưng căn bệnh ung thư khiến cậu bỏ ăn dài ngày, cơ thể ốm nhom.

Đến khi nằm viện, cậu bé 8 tuổi vẫn chưa thể nhận thức sự quái ác của căn bệnh đang hành hạ mình từng ngày. Phú chỉ biết cơ thể đang yếu dần, mồm miệng lở loét, nuốt gì cũng thấy đau. Đặc biệt, nằm viện với cậu đồng nghĩa với việc không được đến trường cùng các bạn.

Hiện tại, cuộc sống của Phú chỉ quanh quẩn trong phòng bệnh. Các đợt hóa trị, truyền máu, truyền tiểu cầu diễn ra liên tục. Khi bị những cơn đau hành hạ, ban đầu Phú chỉ dám rên khe khẽ, lúc nào quá sức chịu đựng mới kêu lên: “Mẹ ơi, cứu con”, nhưng âm lượng chỉ đủ cho bản thân nghe thấy. Thái độ đối diện bệnh tật của cháu trai càng khiến người bà thêm bất lực, bởi “từng lời nói như xé toạc tâm can”.

Suốt thời gian Phú nằm viện, bà Điệp là người đồng hành, dùng tình yêu thương cùng cháu vượt qua những tháng ngày đau đớn nhất. Người mẹ chỉ qua lại thăm nom, mua những gì Phú thích rồi động viên hàng ngày qua điện thoại. Vì cơm áo gạo tiền, làm việc trả nợ khiến người phụ nữ này không thể trực tiếp chăm sóc cho Phú. Bởi vậy, hầu hết thời gian trong ngày, cậu bé thường đờ đẫn nhìn vào khoảng không trống rỗng trước mặt, thậm chí không muốn bước chân ra khỏi giường.

“Một phần vì mệt, phần khác chắc nó thấy tủi thân khi bạn bè được đi học, có bố mẹ đưa đón, chăm sóc, còn mình thì không”, bà Điệp nói.

Dù vậy, cậu bé vẫn luôn tỏ ra mạnh mẽ khi phải đối diện với những lần thập tử nhất sinh. Cậu thường an ủi khi thấy bà buồn, hứa lớn lên thật khỏe mạnh, mua nhà mới để mẹ bán hàng mà không phải đi thuê. Phú cũng không muốn bà kể về những đau đớn phải trải qua cho mẹ, bởi cậu sợ mẹ thêm lo lắng.

Hơn hai tháng chữa bệnh, giờ Phú cũng quen dần với những đêm sốt cao hay tụt tiểu cầu. Rồi những lần đau thắt, nôn thốc nôn tháo do tác dụng phụ của thuốc nhưng vẫn phải nhắm mắt ăn để lấy sức. Thay vì khóc lóc, ngày nào cậu bé cũng nhìn lên trời cầu nguyện bởi luôn tin lời người bà: “Nếu cố gắng chịu đau vài lần, ung thư sẽ được chữa khỏi”.

Hải Hiền

Chia sẻ Copy link thành công

Danh mục

  • Ánh sáng học đường
  • Nâng bước em tới trường
  • Mặt trời hy vọng
  • Tết Hy vọng
  • Vệ sinh học đường
  • Thư viện điện tử
  • Tiếp sức cho tâm dịch
  • Chung tay vì miền Trung
  • Cùng đồng bào vượt lũ
  • Trường Hy Vọng

Tin liên quan

Thầy giáo 8 năm làm cha của những học trò mồ côi

Ánh sáng học đường

Thầy giáo 8 năm làm cha của những học trò mồ côi

Lâm Đồng – Trong căn bếp rộng chừng 10 m2 ở điểm trường 179, thầy Hoàng Văn Ngọc vừa đảo mẻ măng rừng, vừa nhắc hai đứa trẻ dọn mâm cơm chiều. Bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, Lý Văn Hoàng (10 tuổi) và Lý…

Ngôi trường mới thay lớp gỗ cho học trò nghèo Điện Biên

Ánh sáng học đường

Ngôi trường mới thay lớp gỗ cho học trò nghèo Điện Biên

Hơn 700 học sinh xã Tìa Dình thoát cảnh học trong nhà gỗ tạm bợ khi dãy phòng học và khu vệ sinh mới được bàn giao, ngày 15/1. Công trình nằm trong khuôn viên Trường Phổ thông Dân tộc bán trú Tiểu học và…

Điểm trường biên giới Sơn La ‘thay áo mới’ đón Tết

Ánh sáng học đường

Điểm trường biên giới Sơn La ‘thay áo mới’ đón Tết

Sân bê tông sạch sẽ cùng khu vệ sinh tự hoại khang trang khiến điểm trường Un Nình, xã Chiềng Khương (huyện Sông Mã cũ) bừng sáng không khí xuân những ngày giữa tháng 1. Sáng 16/1, niềm vui hiện rõ trên gương mặt của…

13 năm mơ ngôi trường gạch của thầy giáo cắm bản

Ánh sáng học đường

13 năm mơ ngôi trường gạch của thầy giáo cắm bản

Lâm Đồng – Nghe tiếng gió rít qua khe vách ván gỗ, thầy Trần Phi Thế ra hiệu cho học trò lớp 5C ngồi xích lại gần nhau để giữ ấm trong lớp học nằm lọt thỏm giữa rừng. Thầy Thế, 35 tuổi, là giáo…

Phận mù trong định kiến

Tết Hy vọng

Phận mù trong định kiến

Đà Nẵng – Bị bỏ trong bụi rậm khi mới hơn một tuần tuổi, Trương Thị Bích Diễm khóc đến nổ hai con ngươi mắt. Nhưng số phận mù loà không ngăn được đam mê đàn hát của người phụ nữ mù. Sáng một ngày…

Cô giáo gần 10 năm cắm bản miền biên giới Quảng Trị

Ánh sáng học đường

Cô giáo gần 10 năm cắm bản miền biên giới Quảng Trị

Cô Bích Ngân, 53 tuổi, công tác điểm trường biệt lập bản Aky giáp biên giới Việt – Lào, không chỉ dạy ở trường, mà còn đến từng nhà giúp các em đánh vần, ghép chữ. Để cải thiện điều kiện dạy và học tốt…

Địa chỉ liên hệ

Trụ sở: Tầng 9, Toà nhà FPT Tower, số 10 Phạm Văn Bạch, phường Cầu Giấy, Hà Nội

Hotline:
0972 776 776
Email:
hope@quyhyvong.com
Facebook:
ĐƯỢC VẬN HÀNH BỞI
VnExpress FPT Online
Hoạt động theo quyết định số
883/QĐ-BNV
BÁO CÁO TÀI CHÍNH ĐƯỢC KIỂM TOÁN BỞI DELOITTE
© 2018-2026. Toàn bộ bản quyền thuộc Quỹ Hy vọng.
Chính sách bảo mật