Ba năm nay, ước mơ lớn nhất của Bình An, 9 tuổi, là được mặc đồng phục trắng đến trường giống những đứa trẻ hay đi ngang nhà ở xã Tân Hưng, huyện Cái Nước.
“Con mong biết đọc và viết”, An nói.
Cậu bé được phát hiện mắc ung thư máu từ năm 2021. Đây là cú sốc quá lớn với vợ chồng chị Cẩm Tuyết. Người mẹ 32 tuổi cùng chồng từ xưa đến giờ chỉ biết làm thuê tự do, thi thoảng bẫy cá kiếm chút thức ăn cho bữa cơm nhà.
Khi nhận được kết quả con mắc ung thư máu, chị Tuyết nói “cả bầu trời như đổ sập dưới chân”. “Họ hàng chưa ai mắc bệnh này, chúng tôi không biết phải làm gì, bắt đầu từ đâu và cũng không biết lấy tiền đâu cho con đi viện”, người mẹ nghèo tâm sự.

Vợ chồng chị Tuyết trằn trọc gần nửa tháng. Họ sống nhờ nhà ngoại, thu nhập không quá 5 triệu mỗi tháng, phụ thuộc vào người thuê trong vùng trong khi phác đồ hóa trị nhiều đợt, kéo dài cả năm.
“Nhưng còn nước thì còn tát, nhìn mỗi đợt con sốt mà đứt ruột”, chị Tuyết nói. Họ lần nữa đi mượn họ hàng, cùng con bước vào cuộc chiến ung thư.
Hai tuần một lần, Tuyết là người đưa con đến TP HCM truyền tiểu cầu. Hai mẹ con tiết kiệm tiền bằng cách gói theo cơm nắm và võng, mùng. Xe đến vào lúc tờ mờ sáng, họ ngủ ở ngôi miếu hoặc quán cà phê đối diện cổng bệnh viện, chờ đến giờ khám.
Đợt đầu, An không đáp ứng thuốc, cậu bé liên tục nóng sốt, tiểu cầu sụt giảm nghiêm trọng, xuống còn dưới 10.000 đơn vị trong khi người bình thường là 150.000. Cậu bé bị chảy máu răng, máu mũi, miệng lở loét. Mỗi lần lau tay chân cho con, Tuyết lại khóc như mưa.
Đợt thập tử nhất sinh đầu tiên đi qua, An được mẹ giải thích rằng cuộc sống của cậu sẽ gắn với hành trình 300 km để truyền máu. Cậu bé sắp vào lớp 1 gác lại ước mơ tới trường.
Từ cậu bé hoạt bát, hay đùa giỡn, An trở nên thu mình, lầm lì, thậm chí đau cũng không nói với mẹ. Một lần, cậu bé chứng kiến bạn cùng phòng bệnh với mình qua đời, An đột ngột hỏi mẹ, liệu mình sẽ giống như thế không?
Ở nhà, An nhiều lần vùng chạy khi mẹ đưa viên thuốc đắng nghét. “Bệnh này không bao giờ khỏi nên con không muốn trị”, cậu bé nói. Lúc đó, chị buộc phải dối để dỗ con, nói rằng bệnh sắp hết, cậu bé sẽ được đến trường.
Giữa năm ngoái, bố An bị thoát bị đĩa đệm, đau buốt chân nhưng không dám bỏ làm thuê, dỡ lúa, bắt cua. Trong khi đó, chị Tuyết ban ngày trông con, buổi tối rửa chén thuê đến hơn nửa đêm. Họ chắt chiu từng đồng để thêm tiền cho An trị bệnh.
Đầu năm nay, An lần nữa nguy kịch khi tiểu cầu đột ngột xuống thấp. Cậu bé liên tục nôn và đi tiểu ra máu phải cấp cứu. Chị Tuyết giữ chặt tay con trên giường bệnh, chỉ biết liên tục cầu nguyện. “Lúc thằng bé mở mắt, tỉnh táo, tôi thấy như cảm giác sinh nó ra lần nữa”, chị nói.
Hiện, bác sĩ gợi ý phương pháp ghép tủy cho An với tỷ lệ 50% hồi phục nhưng số tiền vượt quá khả năng của gia đình. Nhưng mẹ An không từ bỏ hy vọng.
“Chúng tôi sẽ cố gắng, kể cả khi là hy vọng nhỏ nhất”, Tuyết nói.
* Tên nhân vật trong bài đã được thay đổi.
Với mục tiêu thắp lên niềm tin cho bệnh nhi có hoàn cảnh khó khăn, Quỹ Hy vọng kết hợp với Ông Mặt trời triển khai chương trình Mặt trời Hy vọng. Thêm một sự chung tay của cộng đồng là thêm một tia sáng gửi tới thế hệ tương lai của đất nước. Độc giả có thể đồng hành cùng chương trình tại đây:
Ngân hàng Agribank
Số tài khoản: 1500201104186
Nội dung: Ten cua ban – Ten cua ban – Mat troi Hy vong
Chủ tài khoản: Quỹ Hy Vọng
Chi nhánh: Hà Nội
Ngọc Ngân
Lâm Đồng – Trong căn bếp rộng chừng 10 m2 ở điểm trường 179, thầy Hoàng Văn Ngọc vừa đảo mẻ măng rừng, vừa nhắc hai đứa trẻ dọn mâm cơm chiều. Bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, Lý Văn Hoàng (10 tuổi) và Lý…
Hơn 700 học sinh xã Tìa Dình thoát cảnh học trong nhà gỗ tạm bợ khi dãy phòng học và khu vệ sinh mới được bàn giao, ngày 15/1. Công trình nằm trong khuôn viên Trường Phổ thông Dân tộc bán trú Tiểu học và…
Sân bê tông sạch sẽ cùng khu vệ sinh tự hoại khang trang khiến điểm trường Un Nình, xã Chiềng Khương (huyện Sông Mã cũ) bừng sáng không khí xuân những ngày giữa tháng 1. Sáng 16/1, niềm vui hiện rõ trên gương mặt của…
Lâm Đồng – Nghe tiếng gió rít qua khe vách ván gỗ, thầy Trần Phi Thế ra hiệu cho học trò lớp 5C ngồi xích lại gần nhau để giữ ấm trong lớp học nằm lọt thỏm giữa rừng. Thầy Thế, 35 tuổi, là giáo…
Đà Nẵng – Bị bỏ trong bụi rậm khi mới hơn một tuần tuổi, Trương Thị Bích Diễm khóc đến nổ hai con ngươi mắt. Nhưng số phận mù loà không ngăn được đam mê đàn hát của người phụ nữ mù. Sáng một ngày…
Cô Bích Ngân, 53 tuổi, công tác điểm trường biệt lập bản Aky giáp biên giới Việt – Lào, không chỉ dạy ở trường, mà còn đến từng nhà giúp các em đánh vần, ghép chữ. Để cải thiện điều kiện dạy và học tốt…