Quỹ Hy vọng - Hope Foundation

  • Giới thiệu
    • Tổng quan
    • Mục tiêu
    • Hội đồng quản lý
    • Ban cố vấn
    • Quyết định
    • Báo cáo kiểm toán
  • Chương trình
    • Ánh sáng học đường
    • Nâng bước em tới trường
    • Vệ sinh học đường
    • Mặt trời Hy vọng
    • Thư viện trường học
    • Cùng đồng bào vượt lũ
    • Tết hy vọng
  • Danh sách đóng góp
  • Tin tức
  • Trang chủ
  • Hoạt động
  • Tết Hy vọng
  • Tin tức
Thứ ba, 23/1/2018 | 08:02 GMT+7

‘Mẹ ơi con đây’

Bốn tuổi, mắt ướt, Tiểu Yến đứng trong đám trẻ đang nắm tay tôi. Đôi mắt mí lẩn của con bé cố căng rộng thêm, hóng chằm chằm vào mặt khách. “Cô là mẹ à?”, nó hỏi.

Tôi ngần ngừ, trì hoãn câu trả lời bằng việc sửa lại bộ quần áo đồng phục của một trường mầm non nào đó nó đang mặc. Mối chỉ ở vai đã bung vài nốt. Hai chữ tên trường in trước ngực đã bợt. Tôi nhìn xuống đất, thắt lòng khi đôi chân con bé chỉ có một chiếc giày nhựa màu hồng. Đôi giày đó do đoàn từ thiện nào đó đem tới. Con bé đi một chiếc giày hồng chơi khắp sân, không hề băn khoăn tẹo nào với chiếc giày kia không biết đang nằm ở đâu.

Bộ quần áo đồng phục Yến đang mặc là do được phát năm ngoái, khi ông Hiệp, chủ mái ấm nơi nó sống, cho gần các bé đi học ở lớp mầm trường làng. Nhưng học phí phát sinh làm đội chi phí cho mái ấm lên cao quá, lại không có người đưa rước lũ trẻ đi về mỗi ngày. Ông lo hơn, sau khi cô giáo giới thiệu trước lớp “đây là các bạn mồ côi đến từ mái ấm Thiên Thần”, bọn trẻ trong lớp nhao nhao hỏi “Mồ côi là gì?”. Cô giáo giải thích “Mồ côi là không cha không mẹ, được mái ấm đem về nuôi”. Thế là ngay lập tức, ra chơi, chúng bị trêu chọc “Ê, đồ mồ côi không cha không mẹ”.

Mấy ngày sau đó ở mái ấm nổ ra cuộc truy cứu câu trả lời. Mấy đứa lớn túm lấy ông Hiệp. Bố ơi, mẹ là gì hả bố? Mồ côi là gì, tại sao con không có bố mẹ? Con không đi học nữa đâu. Ông Hiệp lấy cớ: “Bố bận nấu cơm, các con ra sân chơi mai bố trả lời”. Mấy đứa kia tạm tin ra leo cầu trượt. Riêng thằng bé Giáp – chuyên gia lý sự, nhất định không bỏ cuộc. Nó bám lẵng nhẵng theo chân ông:

– Bố không phải bố Giáp…

– Bố không phải bố Giáp thì sao bố nuôi Giáp, sao bố ôm Giáp ngủ?

– Nhưng anh kia bảo bố đấy không phải bố chúng mày, bố chỉ là bố nuôi.

– Giáp “nhiều chiện” quá đi, sao Giáp không tin lời bố?

Nó im một lúc, nhưng đầu nó vẫn cứ nghĩ. Nó lại hỏi:

– Cô kia tới chơi dắt theo một bạn, tại sao cô ấy dắt bạn ấy về, sao bạn ấy không ở lại đây?

– Vì bạn ấy là con cô ấy, cô ấy phải dắt bạn về nhà với cô

– Mẹ con đâu, sao mẹ con không đón con về?

“Tôi đuối lý lắm, chỉ muốn nổi quạo”. Kể lại chuyện cho phóng viên, hai hạt nước lại ăm ắp dâng đầy khóe mắt người cha.

Ông bảo, hầu hết bọn trẻ đến đây từ vài ngày tuổi, chúng không hề có ý niệm về một người mẹ ruột. Nhưng chúng vô cùng để ý các chi tiết dường như liên quan đến tình mẫu, phụ tử: “Ủa, tại sao cô kia dắt bạn đó đi khỏi đây?”, “Bố ruột là gì?” Các câu hỏi đó, tự bọn chúng quan sát, nghe đâu đó rồi “tự phát sinh”.

Tôi hỏi sao ông không dặn nhà trường, cô giáo phải tế nhị với bọn trẻ của mái ấm đi học hòa nhập? Ông thú thực mình cũng chưa bao giờ lường trước tình huống “mồ côi” lại trở thành một từ có tính kỳ lạ đến thế, dù trong trí óc của trẻ con mẫu giáo, tiểu học. Có đứa trẻ của mái ấm đi học lớp một cũng bị tình trạng này, nên ông phải “thu” các cháu về, tạm thời nhờ các xơ tới dạy. Tất cả 3 tuổi tới 13 tuổi, đều học chung chương trình mẫu giáo lớn.

Tôi cũng hỏi một số người làm công tác trẻ em, họ không lạ lẫm khi ý niệm về cha – mẹ luôn là một vấn đề của trẻ mồ côi. Nhiều trẻ mồ côi trong các trung tâm bảo trợ xã hội chỉ thôi hỏi người lớn những câu tương tự chỉ tới khi chúng đủ lớn để hiểu.

Có bao nhiêu đứa trẻ như thế? Tôi thú thực mình không biết. Ngày 1/7/2017, khi Luật trẻ em mới của Việt Nam chính thức có hiệu lực, UNICEF phát đi một thông cáo nhấn mạnh “sự quan ngại về những số liệu không xác thực liên quan đến tính chất, mức độ của việc trẻ em chăm sóc trong các cơ sở tập trung”. Các thống kê tại Việt Nam, theo UNICEF, dao động trong khoảng từ 11.365 đến 22.000 trẻ sống ở các trung tâm nuôi dưỡng, là một khoảng dao động quá lớn.

Lần gần nhất con số được thống kê chính xác (năm 2011), thì cứ 200 trẻ em tại Việt Nam lại có 1 bé mồ côi hoặc không nơi nương tựa; có nguy cơ lớn lên cùng những tổn thương lâu dài cả về thể chất và tinh thần. Chúng ta có một vấn đề xã hội chưa được nhìn nhận đủ nhiều.

Mong ước hồn nhiên của lũ trẻ khi bá cổ người lạ nhận làm mẹ, thật ra cũng là một khuyến nghị với xã hội của UNICEF, về việc “tìm kiếm những gia đình cho trẻ em cần được chăm sóc thay thế”. Đó là một mong muốn giản đơn nhưng không phải là một giải pháp dễ dàng, khi nhận con nuôi chưa phải là một thói quen phổ biến trong xã hội Việt Nam.

Nhưng mỗi thành viên của cộng đồng – trong lúc chờ chính phủ thực hiện trách nhiệm – vẫn có đầy đủ lý do và khả năng để cùng giúp lũ trẻ có một cuộc sống tốt hơn. Cho dù nhìn nhận rằng đây là một vấn đề xã hội, hay chỉ nhìn vào đôi mắt của từng đứa trẻ, tôi tin mỗi người sẽ tìm ra cách riêng.

 “Cô là mẹ à?”, lại một đứa trẻ khác. Tôi không đủ bản lĩnh để chối từ ánh nhìn trên khuôn mặt Quang. Thằng bé hơn 2 tuổi đang mở to mắt hóng lời hồi đáp, không thèm quẹt chỗ nước mũi chạm tới viền môi. Cảm giác bất lực nhói lên. “Cô có phải mẹ không?”, nó hỏi lại, tưởng người đối diện chưa nghe thấy.

Chẳng cần đợi, thằng bé leo ngay lên ôm cổ khách: “Mẹ ơi con đây nè”.

Đó là một ngày cuối năm, giữa sân một mái ấm. Tết sắp đến, một cái Tết mà đám trẻ nơi này sẽ đón nhận như mọi ngày bình thường. Chúng không có háo hức, chưa từng có một gia đình đúng nghĩa để biết Tết là gì.

Hồng Phúc

Chia sẻ Copy link thành công

Danh mục

  • Ánh sáng học đường
  • Nâng bước em tới trường
  • Mặt trời hy vọng
  • Tết Hy vọng
  • Vệ sinh học đường
  • Thư viện điện tử
  • Tiếp sức cho tâm dịch
  • Chung tay vì miền Trung
  • Cùng đồng bào vượt lũ
  • Trường Hy Vọng

Tin liên quan

Trường học vùng biên hồi sinh sau lũ quét

Ánh sáng học đường

Trường học vùng biên hồi sinh sau lũ quét

Nghệ An – Từ đống đổ nát do trận lũ lịch sử nửa năm trước, Trường Tiểu học Mỹ Lý 2 được xây mới khang trang, khánh thành sáng 9/2. Công trình do Bộ Công an kêu gọi tài trợ, Tập đoàn FPT đồng hành…

Thầy trò vùng cao mổ 13 con lợn ăn Tết

Ánh sáng học đường

Thầy trò vùng cao mổ 13 con lợn ăn Tết

Lâm Đồng – Giữa sân trường bộn bề lá dong và khói bếp, thầy trò trường nội trú Đam Rông cùng mổ 13 con lợn tự nuôi, gói bánh chưng đón Tết sớm. 14h ngày 6/2, không khí Tết đã tràn ngập sân trường Phổ…

Nhà đa năng mới cho điểm trường miền núi Đà Nẵng

Ánh sáng học đường

Nhà đa năng mới cho điểm trường miền núi Đà Nẵng

Nhà đa năng mới do Quỹ Hy Vọng và Chứng khoán Nhất Việt tài trợ tạo diện mạo hoàn toàn mới cho điểm trường xây 20 năm ở xã Phước Chánh. Dịp Tết này, điểm trường 20 năm tuổi ở thôn 5, Trường Mẫu giáo…

260 triệu đồng giúp tái thiết trường học vùng lũ

Cùng đồng bào vượt lũ

260 triệu đồng giúp tái thiết trường học vùng lũ

Đăk Lăk – Nhận 260 triệu đồng từ Quỹ Hy vọng và các đơn vị đồng hành, điểm trường Hà Yến bắt đầu làm mới hệ thống tường rào và mua sắm trang thiết bị hư hại sau bão. Chiều 3/2, Quỹ Hy vọng –…

Tai ương kép dưới mái nhà dột của người mẹ Cơ Tu

Mặt trời Hy vọng

Tai ương kép dưới mái nhà dột của người mẹ Cơ Tu

TP Huế – Vừa bán nốt vạt keo non để con trai ung thư nhập viện, chị Thắm nhận tin chồng bị cưa máy cắt đứt chân khi đang làm thuê kiếm tiền thuốc thang. Đầu năm 2026, trong căn nhà cấp bốn ở thôn…

Khánh thành điểm trường biên giới ở Quảng Trị

Ánh sáng học đường

Khánh thành điểm trường biên giới ở Quảng Trị

Quảng Trị – Hai phòng học, hai phòng cho giáo viên ở và công trình vệ sinh xây mới được Quỹ Hy vọng và các đơn vị đồng hành bàn giao cho xã Thượng Trạch. Ngày 29/1, Quỹ Hy vọng, Công ty TNHH UNIQLO Việt…

Địa chỉ liên hệ

Trụ sở: Tầng 9, Toà nhà FPT Tower, số 10 Phạm Văn Bạch, phường Cầu Giấy, Hà Nội

Hotline:
0972 776 776
Email:
hope@quyhyvong.com
Facebook:
ĐƯỢC VẬN HÀNH BỞI
VnExpress FPT Online
Hoạt động theo quyết định số
883/QĐ-BNV
BÁO CÁO TÀI CHÍNH ĐƯỢC KIỂM TOÁN BỞI DELOITTE
© 2018-2026. Toàn bộ bản quyền thuộc Quỹ Hy vọng.
Chính sách bảo mật